Luật về việc trình phỏm cũng khác nhau tùy nơi.
Ba lá đặt xuống bàn cho ba người kia biết chính xác mình không cần gì thêm ở dãy đó, họ sẽ đánh an toàn hơn.
Lượt cuối cùng nên đánh lá có điểm cao nhất. Lá dùng được cho hai phỏm khác nhau là lá quan trọng nhất.
Cầm chắn là giữ lá để chặn phỏm cuối của đối thủ. Xin thầu là xin bốc thêm lá. Nó không biết mình đang chờ gì và ai sắp ù, dựa hoàn toàn vào gợi ý sẽ đánh mất những lá quan trọng.
Người khác không thể biết mình đang thiếu gì nếu lá đánh ra không liên quan đến những gì đã giữ trước đó. Ba cây số 7 khác chất là phỏm hàng ngang cơ bản nhất.
Có nơi cho phép mọi người ăn, có nơi chỉ người kế tiếp, quy định này thay đổi hoàn toàn cách chọn lá an toàn. Bàn cược cao có người chơi cẩn thận hơn. Nhìn thấy cả bốn tay bài cho phép hiểu tại sao một lá lại nguy hiểm, kiến thức đó mang được sang các ván chơi thật.
Đánh vội một lá tưởng là rác có thể phá mất phỏm chờ chưa nhìn ra, nên hai ba lượt đầu cứ đánh lá rìa trước. Không ù được thì mục tiêu là ít rác nhất. Đánh phá phỏm của mình để đổi bài là mạo hiểm.
Không nên bốc bừa khi nọc bài sắp hết, nên tính toán kỹ nước cuối. Nếu thời gian mỗi lượt bị giới hạn thì thói quen này giúp không bị hết giờ ở đúng nước đi quan trọng nhất.